Đồng hồ

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Hữu Hẻo)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Kim_loan_chuc_tet.swf 04_CHAO_MUNG_2011.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf 01_Nguoi_Thay_nam_xua.swf Cam_xuc_thang_10.swf TIENG_DAN__An_Thuyen_Top_ca.swf DAI_TUONG_VO_NGUEN_GIAP_.jpg Chu_dung_net_deu.png Videoplayback_57.swf VNswf.swf CHUC_MUNG_NAM_MOI_QUY_TY_2013.swf 02_khuc_giao_mua.swf KimLoan_chuc_tet.swf Banner_tet_thay_3H.swf HOA_DAO_MUA_XUAN_MIEN_BAC.swf Tinh_Nguoi_Giang_Sinh_Lm_Duy_Thien__Huong_Lan__YouTube.flv Thiep_ngay_20_thang_11.swf Giot_le_dai_trang.swf Trung_thu_2012_vui_ve.swf Nho_thu_xua.swf

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    HẠ LONG XANH

    CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ

    Chào mừng quý vị đến với Hoc - Học nữa- Học mãi .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỉ niệm >

    QUÀ TẶNG CỦA NHỮNG NHÀ HIỀN TRIẾT - O' HEN RI

     images987821_quyenru

     

      1_một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.   Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhầm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai là lễ giáng sinh. Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống khóc mà thôi. Ở đó, trong một căn phòng nhỏ tồi tàn cô đang nức nở. Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn với chồng của cô James ở New York.
    Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy không phải là công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê nhà đã chiếm gần hết tiền lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên cô rất hạnh phúc khi ôm "Jim" (James) trong tay mỗi khi anh trở về. Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.
    Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món quà. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh. Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tường. Mắt cô sáng lên.
    Cho đến bây giờ, gia đình James chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ quả quít vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước thuộc sở hữu của cha anh và trước nữa là ông nội anh. Thứ còn lại là mái tóc của Della.
    Della thả nhanh mái tóc óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.
    Della chậm rãi bước qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu "Madame Eloise". Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả.
    Della cất tiếng hỏi: "Bà mua tóc tôi không?"
    -Tôi chuyên mua tóc mà. Bà ta đáp - Hãy bỏ mũ ra cho tôi xem tóc của cô! Suối tóc nâu tuyệt vời đổ xuống. -Hai mươi đồng. Bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả. -Hãy cắt nhanh và đưa tiền cho tôi. Della nói. Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu với niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ, đó là sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình, nhưng tiếc là anh không có dây đeo. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó. Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại. Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và thầm nghĩ: "Mình có thể làm gì với nó đây?".

     Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong xuôi Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô toàn những sợi quăn quăn khắp đầu. "Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!". Cô tự nhủ: "Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?". Bảy giờ tối, bữa ăn được chuẩn bị xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim. Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Trông anh rất gầy và cần có một cái áo khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh không giận giữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim oà khóc:

    -Đừng nhìn em như thế anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói "Giáng Sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!

    -Em đã cắt mất tóc rồi à? Jim hỏi. -Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? Em vẫn là em mà. Della nói.

    - Em nói là em đã bán tóc à? Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn.

     -Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim. Della nghẹn ngào. Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Rồi anh nói:

    - Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. hãy mở cái này ra, em sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy. Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung sướng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Trong đó là một bộ cặp tóc, những chiếc cặp dành cho mái tóc óng ả xưa kia của Della. Cô đã mơ ước có được nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái cặp rất đẹp và đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không đủ dài để cặp nữa! Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc:

    - Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim. Nói xong cô chợt nhớ đến cái dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy. -Đẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên hãy đưa đồng hồ cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này... Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cười nói:
    -Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua cặp tóc cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu.
      

    mat_dong_ho



    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hông Vân @ 06:54 04/06/2009
    Số lượt xem: 1453
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    Điểm báo